HANOTOURS - Trao dịch vụ, nhận nụ cười

: 1900 0059

: 024 7309 0009

: 0902 005 009

Kỳ vĩ núi rừng Hà Giang

Tôi đến với Hà giang vào những ngày thu cuối tháng 10. Hành trình khám phá Hà Giang 3 ngày 2 đêm với gần 1000km với những “ khúc cua tay áo” đầy cung bậc cảm xúc, khó diễn tả vô cùng. Bởi sự hùng vĩ, hoang sơ, hiểm trở của núi rừng và sự mộc mạc, chân chất, hiền lành của con người nơi đây. Quả thật, đó là sự trải nghiệm tuyệt vời mà chỉ có thể tìm thấy trong những món quà ưu ái từ Mẹ Thiên Nhiên hào phóng ban tặng.

Khám phá núi rừng kỳ vĩ của Hà Giang

Hà Giang, mảnh đất địa đầu của Tổ Quốc nằm cách Hà Nội 319km là một địa danh du lịch đơn sơ mà thuần khiết. Trước khi đến đây, tôi đã xem rất nhiều tranh, ảnh, bài viết về Hà Giang và tưởng tượng ra trong đầu. Nhưng khi được chứng kiến tận mắt thì tôi thực sự bị choáng ngợp bởi không gian bao la, núi non trùng điệp để rồi phải thốt lên rằng: “Việt Nam ta đẹp quá”. Con người trở lên vô cùng bé nhỏ khi đứng trước khung cảnh thiên nhiên tuyệt diệu này. Hãy nghe lời tôi đi và chắc chắn bạn sẽ không bao giờ phải hối hận khi đến với Hà Giang.  Bởi bạn sẽ có cơ hội được khám phá cao nguyên đá Đồng Văn, là kì quan thiên nhiên kì vĩ bao bọc cả 4 huyện Quản Bạ - Yên Minh – Mèo Vạc – Đồng Văn. Nơi đây đã chính thức được UNESCO  công nhận là “ công viên địa chất toàn cầu”.  Tiếp đến là Cột cờ Lũng Cú đánh dấu điểm cực Bắc của Tổ Quốc, hay danh thắng Núi Đôi Cô Tiên, Cổng trời Quản Bạ. Và địa điểm mà tôi yêu thích nhất là đỉnh đèo Mã Pì Lèng – một trong tứ đại đỉnh đèo của Việt Nam cùng dòng sông Nho Quế đẹp đến nao lòng. Không chỉ dừng lại ở đó, các bạn còn được hòa mình vào khung cảnh thiên nhiên đẹp như mơ của những cánh đồng ruộng bậc thang, hoa tam giác mạch, lấp ló các ngôi nhà trình tường-kiểu nhà đặc trưng của con người nơi đây.

Cột cờ Lũng Cú ở Hà Giang

Tôi đi theo tour của công ty du lịch Hanotour. Đây là lần đầu tiên tôi đi tour nhưng tôi cảm thấy rất hài lòng về dịch vụ của công ty. Có lẽ, tôi sẽ dành một bài viết riêng về Hanotour còn bài này tôi muốn chia sẻ chút cảm xúc và kinh nghiệm khi đi Hà Giang cho các bạn:

Địa điểm đầu tiên mà tôi muốn nói tới chính là cổng trời Quản Bạ Nằm ở độ cao 1500m so với mặt biển, đây là cửa ngõ đầu tiên lên cao nguyên đá Đồng Văn. Anh hướng dẫn viên trên xe của tôi kể rằng năm 1939, người ta dựng một cánh cửa khổng lồ bằng gỗ nghiến dày 150cm ở ngay Cổng trời. Một thời gian sau,  cánh cửa gỗ này là một thế giới khác - còn gọi là "Vùng tự trị của người Mèo", gồm các huyện Quản Bạ, Mèo Vạc, Đồng Văn và Yên Minh. Sau khi leo gần trăm bậc thang, dù có mệt một chút nhưng dừơng như tất cả đã tan biến khi khung cảnh trước mắt tôi là sự bao la, mênh mông của đất trời. Đứng tại Cổng trời Quản Bạ, tôi có thể quan sát được cánh đồng của Quản Bạ, Quyết Tiến, Thái An, Đông Hà, Cán Tỷ và Bát Đại Sơn. Và nổi bật giữa  những núi đá trùng điệp và ruộng bậc thang nổi lên hai trái núi có hình dáng, thế đứng ngồ ngộ khiến tôi không khỏi ngỡ ngàng trước vẻ đẹp kỳ vĩ của tạo hoá. Đó là hai quả núi trông như hai trái đào tiên. Danh thắng này được gắn liền với truyền thuyết về chuyện tình của chàng khổng lồ và nàng tiên nơi đây. Núi đôi cô tiên được ví như bộ ngực căng tròn của người con gái và được lưu truyền mãi trong nhân gian từ này sang đời khác. Vì vậy, hai ngọn núi này được gọi là núi đôi cô tiên. Xe chở đoàn chúng tôi tiếp tục lăn bánh đến huyện Yên Minh, cách Hà Giang 100km về phía Đông Bắc. Tại đây, chúng tôi dùng bữa tối và nghỉ ngơi. Màn đêm đã bao trùm tất cả núi rừng, thời tiết vô cùng dễ chịu, sương đã xuống, cái sẽ lạnh ở vùng núi Tây Bắc thật khác với cái lạnh ở Hà Nội. Yên Minh về đêm vắng vẻ và yên bình quá. Con người cũng hiền lành, ít nói nhưng lại rất hiếu khách, nhiệt tình. Sáng hôm sau, con đường đến nhà của Pao thật khó khăn. Những khúc cua tay áo đúng là một thử thách lớn đối với tất cả mọi người khi muốn chinh phục Hà Giang. Quanh co, khúc khủyu, gập gềnh nhưng bù lại cảm giác sợ hãi đó là sự kì vĩ của thiên nhiên.

Du lịch Hà Giang chiêm ngưỡng Quản Bạ

Sau thành công trên màn ảnh, "nhà của Pao" trở thành điểm đến không thể bỏ qua trên cung đường khám phá cao nguyên đá Đồng Văn (Hà Giang).Cái tên Sủng Là từ lâu đã không còn xa lạ với du khách miền xuôi mỗi lần ghé đến Đồng Văn. Được ví như bông hoa giữa cao nguyên đá, Sủng Là cuốn hút bởi vẻ đẹp mộc mạc, yên bình đặc trưng của miền sơn cước, trong đó nổi bật là ngôi làng nhỏ mang tên Lũng Cẩm. Đường vào làng giờ đã được bê tông hóa đến tận từng hộ gia đình, nhưng không vì thế mà Lũng Cẩm mất đi vẻ đẹp vốn có. Thấp thoáng trên đường là bóng dáng các chị, các mẹ gùi hàng ra chợ bán, lũ trẻ mặt nhem đùa nghịch hồn nhiên. Nhưng có lẽ ấn tượng nhất với tôi khi đến với Lũng Cẩm là những ngôi nhà trình tường cổ. Sắc màu mộc mạc, xưa cũ là điểm dễ nhận ra ở hầu hết ngôi nhà gần 100 năm tuổi ở thung lũng hoa hồng. Những lớp ngói âm dương đã phủ đầy rêu, nhưng bức tường đất, hàng rào đá bao quanh dường như còn nguyên vẹn. Chính vẻ đẹp thách thức thời gian và tiết trời khắc nghiệt đã khiến những ngôi nhà ở Lũng Cẩm càng đẹp hơn bao giờ hết. Từ khi được chọn làm bối cảnh cho những thước phim đẹp đến nao lòng trong “Chuyện của Pao”, ngôi nhà “tứ đại đồng đường” của một gia đình người Mông vốn nổi tiếng từ nhiều năm trước, trở thành điểm đến được yêu thích nhất ở làng Lũng Cẩm. Giữa cao nguyên đá khô cằn, “nhà của Pao” như một bức tranh thu nhỏ về cuộc sống đồng bào Mông với vẹn nguyên nét đẹp huyền bí và quyến rũ.

Dinh thự Vua Mèo

Lối dẫn vào nhà phải đi qua một đồng hoa. Một bên là cánh đồng hoa hồng chuẩn bị khoe sắc, còn bên kia là cánh đồng hoa tam giác mạch đã nở. Ngôi nhà làm chủ yếu bằng đất, mái ngói cổ, thềm và chân cột bằng đá.Vốn thuộc tầng lớp quý tộc xưa của đồng bào dân tộc Mông vùng cực Bắc, ngôi nhà có một gian chính 2 tầng chia thành nhiều phòng khách và phòng ở, một gian phụ chia làm 2 phòng nhỏ là nhà kho, bếp, một chuồng nuôi gia súc, gia cầm. Nhà xây quây bốn hướng chụm lại ở giữa có sân tạo không gian ấm cúng, yên bình. Lúc tôi đến, ở cổng vào chính giữa ngôi nhà có một bà cụ ngồi bên hiên cửa đang trò chuyện và chụp ảnh cùng khách du lịch. Nhìn cụ tuy đã già nhưng nom vẫn còn khỏe mạnh lắm. Chào tạm biệt “nhà của Pao” tôi có chút tiếc nuối vì vẫn chưa khám phá hết được nơi đây. Vì tôi muốn có nhiều thời gian hơn để trò chuyện và chơi với lũ trẻ. Chúng rất đáng yêu và tinh nghịch. Nhìn chúng cười hồn nhiên lắm. Mặc dù điều kiện còn thiếu thốn nhưng không thấy đứa nào tỏ ra mệt mỏi hay chán nản cả mà chỉ có nụ cười mà thôi. Vẻ đẹp tiếp theo mà tôi muốn nói tới là dinh thự họ Vương của Vua mèo Hà Giang – Vương Chí Sình. Lối dẫn vào dinh thự Vua Mèo là hai hàng sa mộc đứng uy nghiêm, sừng sững như những người lính đang canh gác, đảm bảo an toàn cho dinh thự. Khi biết được quá trình xây dựng tôi rất ngạc nhiên và khâm phục bởi dinh thự được xây hoàn toàn bằng sức lực của con người trong vòng 9 năm. Vì thời điểm đó chưa có máy móc, đường sá thì hiểm trở vô cùng. Người dân tự đục, đẽo đá bằng tay rồi vận chuyển những tảng đá đó cách thôn Sà Phìn 7km về để xây nhà. Bao quanh khu dinh thự là một dải núi cao, tạo nên địa thế hình vòng cung ôm lấy toàn bộ ngôi nhà. Một địa thế phòng thủ rất tuyệt vời. Những năm Pháp bắt đầu xâm chiếm đất Đồng Văn, ở trên các đỉnh núi này, Cụ Đức cũng cho xây dựng lô cốt có lính canh bảo vệ, mục đích chính là để bảo vệ nhà của cụ. Rất may thời đó, người Pháp cũng chưa bao giờ xâm nhập tới đây mà chỉ mới chiếm khu Đồng Văn, Quản Bạ. Để xây dựng được ngôi nhà này Vua Mèo đã dùng tới 15 vạn đồng bạc trắng Đông Dương của Pháp, tương đương 150 tỷ tiền Việt Nam lúc bấy giờ. Một con số rất rất lớn đủ cho chúng ta thấy sự giàu có của Vua Mèo.

Điểm du lịch không thể bỏ qua ở Hà Giang đặc biệt là với các phượt thủ chính là cột cờ Lũng Cú. Các bạn biết không, đối với nhiều dân phượt họ đến với Hà Giang mục đích chỉ là được đặt chân tới cột cờ và chụp ảnh tại đây thôi đó. Tôi dám chắc các bạn sẽ không bao giờ quên được nhịp đập của trái tim mình khi đứng tại đỉnh cột cờ Lũng Cú. Một cảm xúc khó diễn tả vô cùng. Cảm xúc mà theo tôi gọi là hạnh phúc vì niềm tự hào dân tộc. Nằm trên độ cao 1.700m cột cờ Lũng Cú là điểm đánh dốc cực Bắc của Việt Nam. Nó có hình dáng khá giống với cột cờ Hà Nội. Để tới được đỉnh cột cờ, bạn phải vượt qua 389 bậc thang đá và 140 bậc thang xoắn ốc trong lòng cột cờ. Hoặc bạn có thể chọn cách đi xe ôm thì số bậc thang mà bạn phải leo sẽ được rút ngắn lại rât nhiều. Lúc trời không có gió, cờ sẽ rủ xuống, chỉ khi đó bạn mới chạm tay được tới lá cờ Tổ quốc rộng 54 m2 và hãy dành một chút thời gian yên tĩnh để chiêm ngưỡng được khung cảnh rộng lớn, yên bình xung quanh.

Và địa điểm mà tôi thấy đẹp nhất, quyến rũ nhất chính là đỉnh đèo Mã Pì Lèng – một trong tứ đại đỉnh đèo của Việt Nam. Ôi! Không có một từ ngữ nào có thể miêu tả hết được sự hùng vĩ, mênh mông, bao la ở đây. Quả thực, Mã Pì Lèng là một kiệt tác nghệ thuật rực rỡ nhất mà mẹ thiên nhiên hào phóng ban tặng cho Hà Giang. Một khung cảnh nên thơ trữ tình khiến cho bất cứ ai nhìn thấy cũng phải choáng ngợp. Mã Pì Lèng, dịch ra nghĩa đen là sống mũi ngựa. Dịch ý thì đây là con đèo hiểm trở đến mức ngựa đi qua cũng phải bạt vía lạc hơi. Những năm cuối thập kỷ 50 của thế kỷ trước, Chính phủ đã làm con đường mang tên Hạnh Phúc nối Hà Giang với 2 huyện vùng cao là Mèo Vạc và Đồng Văn, 2 huyện cheo leo nơi cực bắc tổ quốc. Con đường Hạnh Phúc được khởi công xây dựng ngày 10/9/1959 có chiều dài khoảng 200 km. Sau 8 năm thi công, trải qua bao vất vả, khó khăn, con đường đã được thông xe trong niềm vui của người dân Hà Giang nói riêng và cả nước nói chung. Đó chính là sự nỗ lực không ngừng nghỉ của 2.500 con người với những dụng cụ lao động thủ công như búa, xẻng, xà beng. Không chỉ vậy, để có được con đường lịch sử ấy, 14 thanh niên xung phong đã nằm lại tại nơi này. Cho tới nay, con đường Hạnh Phúc không chỉ là tuyến giao thông huyết mạch mà còn là điểm du lịch hấp dẫn tại Hà Giang. Và đèo Mã Pì Lèng cũng nằm trên tuyến đường này. Nắng, gió, mây trời, sông, núi tất cả cùng hòa quyện vào nhau như khiến tôi ngỡ đang lạc vào chốn bồng lai tiên cảnh. Dòng sông Nho Quế xanh ngắt thơ mộng chảy bên dưới chân đèo là hẻm vực sâu nhất Đông Nam Á. Muốn đi từ đỉnh xuống mặt nước phải mất gần một ngày. Sông Nho Quế là dòng sông mà tôi yêu thích nhất đặc biệt là màu xanh ngắt của nước sông. Tôi chắc rằng hiếm có dòng sông nào mà sánh ngang được.

Đến xế chiều chúng tôi nhận phòng và nghỉ ngơi tại phố cổ Đồng Văn. Phố cổ Đồng Văn nằm tại trung tâm thị trấn Đồng Văn, Hà Giang. Mặc dù không có quy mô lớn như phố cổ Hà Nội hay Hội An nhưng nơi đây vẫn mang những bản sắc riêng, hấp dẫn du khách. Khác với sự tĩnh lặng của Yên Minh khi trời tối, Đồng Văn năng động và nhộn nhịp hơn hẳn.  Có lẽ sự trở mình mạnh mẽ của du lịch Hà Giang trong những năm gần đây đã tác động không nhỏ đến phố cổ Đồng Văn. Tuy vậy, những gam màu vàng hoài cổ cùng dấu ấn của thời gian vẫn hiện lên rất rõ qua các ngôi nhà trong dãy phố. Đèn lồng đỏ được treo khắp nơi càng làm cho khung cảnh trở lên thơ mộng. Những hàng quán đồ nướng, bánh trôi, hàng thủ công mĩ nghệ có rât nhiều ở hai bên đường. Đồ ăn ở đây thật khác với Hà Nội cả cách nấu lẫn cách trình bày. Một phong cách đậm chất Hà Giang. Có chút thoáng buồn khi ngày mai tôi phải xa rời nơi đây để trở lại cuộc sống hàng ngày của mình. Có lẽ vì mai phải về nên đêm đó tôi ngủ muộn, mong đêm sẽ dài hơn để tôi cố hít lấy, nắm lấy chút hương sắc Hà Giang cất cho riêng mình.

Hoa tam giác mạch Hà Giang

Ngày trở về Hà Nội đã đến, đây cũng là lúc tôi có nhiều thời gian nhất để chiêm ngưỡng và chụp ảnh cùng cánh đồng hoa tam giác mạch. Tam giác mạch là loài hoa đặc trưng của các tỉnh miền núi cao phía Bắc nhưng Hà Giang mới là nơi hoa mọc nhiều và đẹp nhất. Hoa trắng li ti, cánh chụm lại thành hình chóp nón, có ba mặt tam giác, giữ ở giữa một hạt mạch quý. Giải thích đơn giản nhất thì mạch là hạt, hạt có hình tam giác nên được gọi là hoa tam giác mạch. Người dân bản địa thường lấy bột của quả tam giác mạch để làm bánh hoặc dùng hạt trộn với hạt ngô để nấu rượu tạo nên hương vị khá đặc biệt. Những cánh đồng hoa nhỏ li ti trắng hồng khiến cho hành trình của tôi thêm lãng mạn và đẹp hơn bao giờ hết. Nhiều lúc tôi cũng tự hỏi vì sao loài hoa bé nhỏ này lại có sức quyến rũ lớn đến vậy. Vì cứ đến đầu tháng 10 không ai bảo ai dân phượt lại từng đoàn lớn, nhỏ kéo lên đây ngắm hoa tam giác mạch.

Kết thúc hành trình 3 ngày 2 đêm với nhiều tiếc nuối nhưng có lẽ đây sẽ là trải nghiệm đẹp mà tôi sẽ không bao giờ quên trong đời. Núi rừng Hà Giang đã để lại trong tôi những ấn tượng mạnh mẽ. Thật thích thú khi được len vào tận cùng các ngõ ngách sâu trong các bản để khám phá hết vẻ đẹp hoang sơ, thuần khiết này. Chắc chắn, tôi sẽ quay lại Hà Giang với tư cách là một phượt thủ trên chiếc xe máy cùng những người bạn đồng hành của mình để hưởng trọn vẹn vẻ đẹp nơi đây.

xem nhiều trong tuần

tour hot

Thông tin liên quan
Tìm khách sạn theo các tỉnh thành
Danh hiệu